Home » THƠ TÌNH
LỜI TÂM SỰ EM GỬI ANH TRƯỚC LỄ (Thơ của Nguyễn Thanh Hải)
08:17 |Lễ đến rồi anh có bận lắm không
Hay anh vẫn “diễn” trò chơi cút bắt
Những ngày thường lúc nào cũng có mặt
Mùa lễ về anh “ lặn” tận phương nao ?
Lễ đến rồi đừng đi vội nghe anh !
Có công tác xa cũng xin anh nán lại
Em không muốn mình mất đi nhẫn nại
Một bông hoa chỉ vài chục thôi mà
Em không muốn mình mất đi nhẫn nại
Một bông hoa chỉ vài chục thôi mà
Đừng để bạn em bảo anh tính “đàn bà”
Nghe tới lễ là “co giò chạy mất. . . .”
Qua dịp lễ anh về, cười khầng khậc
Sorry em! Anh khất lại lần sau. . . .
Nghe tới lễ là “co giò chạy mất. . . .”
Qua dịp lễ anh về, cười khầng khậc
Sorry em! Anh khất lại lần sau. . . .
Ngày bình thường ta hay ở bên nhau
Thì lễ đến đừng đi đâu anh nhé
Là phụ nữ lớn rồi nhưng vẫn bé
Thích được nâng niu, muốn được cưng, chìu.
Thì lễ đến đừng đi đâu anh nhé
Là phụ nữ lớn rồi nhưng vẫn bé
Thích được nâng niu, muốn được cưng, chìu.
Là đàn ông anh hãy nhớ một điều
Đơn giản lắm nhưng không hề nhỏ
Người phụ nữ khi yêu họ trở thành cô thỏ
Khi người tình là đồng cỏ xanh, non . . . !
Đơn giản lắm nhưng không hề nhỏ
Người phụ nữ khi yêu họ trở thành cô thỏ
Khi người tình là đồng cỏ xanh, non . . . !
Sài Gòn – 16/10/2016
N.T.H
Thơ : LỐI CŨ (Nguyễn Thanh Hải)
01:24 |Chiều dần buông anh về qua lối cũ
Bậc thềm xưa giờ đã phủ rêu xanh
Phía cuối đường vài giọt nắng mong manh
Hoàng hôn tím đang chực chờ phía núi
Bóng chiều rơi, bóng đêm đang dần tới
Lối mòn xưa sắp khuất bởi hôn hoàng
Anh dừng chân nơi ngõ vắng đầu làng
Nghe hương bưởi thoảng đưa chiều xa vắng
Tìm đâu đó trong khoảng không tĩnh lặng
Một nốt trầm văng vẳng nhịp thời gian
Gió thì thầm gợi bao nỗi miên man
“Lá diêu bông” úa vàng rơi xuống đất
Anh khẻ hát bài tình ca “đánh mất”
Lối hẹn xưa cỏ đã phủ nhạt nhòa
Đưa tay với hái ngọn trà
Ngoái nhìn lối cũ tôi và... ngày xưa ! ! !
Quê nhà - 2016
N.T.H
XIN EM ĐỪNG CHẠM TAY VÀO NỖI NHỚ (Thơ và ảnh của Hàn Giang)
06:54 |Đưa tôi về bến củ của ngày xưa
Con đò nhỏ giờ đâu rồi em nhỉ?
Tiếng mái chèo lay mặt nước hồ khuya
Em khẽ chạm bàn tay vào nỗi nhớ
Ru tình tôi một thuở, đã xa rồi
Chiều bến vắng chẳng có thuyền hay khách
Tôi ngỡ ngàng, bóng nước nhẹ nhàng trôi!
tháng 3/2016
Hàn Giang
Thơ : GỞI LẠI EM (Nguyễn Thanh Hải)
18:12 |Khi ánh chiều dần buông
Bóng dài theo góc phố.
Mỗi bình minh sóng vỗ
Bọt biển trắng chân em.
Để rồi đêm trắng đêm
Em trở mình thao thức.
Mơ một điều rất thực
Giờ trở thành xa xôi. . . !
Em bảo còn yêu tôi
Nhưng muộn rồi bé ạ.
Đường đời xa xăm quá
Anh lạc lối đi tìm
Em qua những đồi sim
Nghe môi mình mặn đắng.
Ngày xưa khi chiều vắng
Anh đã thầm chờ mong
Phía dưới những đồi thông
Với gió chiều hun hút
Bây giờ vẫn còn chút
Tình cho em trong anh
Nhưng đôi mắt long lanh
Vợ anh nhìn thấy hết!
Biết em giờ đã mệt
Hết rồi những mộng mơ.
Chỉ thương em bơ vơ
Giữa dòng đời xuôi ngược.
Con thuyền trên sóng nước
Không có bạn đồng hành
Em đừng nắm tay anh
Chết chìm cô bé ạ!
Hãy làm như xa lạ
Cho mình dễ quên nhau
Đừng nên để thương đau
Cho nhiều người khác nữa
Bởi chỉ còn đốm lửa
Không cháy được cánh rừng
Thôi nhé em! Anh dừng
Chuyện tình xưa gửi lại!
Phương Nam - thu 2015
Nguyễn Thanh Hải
HỒNG HOANG (Thơ của thầy Trần Anh Dũng)
05:51 |Tặng Khang
Ta đi vào cõi vô cùng
Ngắm trăng hoa nở một vùng phiêu diêu
Dừng chân cuối dãi ráng chiều
Hồn tan tác giữa trăm chiều nắng thu
Ta đi vào cõi sa mù
Gặp em đợi giữa thiên thu mây ngàn
Dắt nhau về chốn nhân gian
Vẽ nên trời đất âm dương ngũ hành
Ta đi vào cõi xưa xanh
Đọc thư tịch cổ biết mình hư vô
Thế nhân xa bến xa bờ
Trăm năm xếp một cuộc cờ chưa xong
Ta đi vào trận bão lòng
Phất phơ một rãi lụa mông lung buồn
Nghe sương khói phủ trong hồn
Bước chân níu giữa hai dòng thực hư
Ta gầy guộc bởi ưu tư
Em ngây ngô mải trò chơi trốn tìm
Về ngồi hát với trái tim
Thì thôi dù được dù không cũng đành
Ta đi vào cõi xưa xanh
Đọc thư tịch cổ biết mình hư vô
Thế nhân xa bến xa bờ
Trăm năm xếp một cuộc cờ chưa xong
Ta đi vào trận bão lòng
Phất phơ một rãi lụa mông lung buồn
Nghe sương khói phủ trong hồn
Bước chân níu giữa hai dòng thực hư
Ta gầy guộc bởi ưu tư
Em ngây ngô mải trò chơi trốn tìm
Về ngồi hát với trái tim
Thì thôi dù được dù không cũng đành
Hương Trà
Thầy Trần Anh Dũng
Cựu giáo viên
ĐOẢN KHÚC ĐÊM THU (Thơ của Phạm Duy Nghĩa)
05:47 |Gió thổi đêm buồn chiếc lá rơi
Vi vu tiếng gió nhành khô rời
Lá lộp lời mưa nhánh úa rụng
Một ánh sao sa tình chơi vơi
Đôi làn chớp loé lòng bối rối
Một tiếng đêm đi dạ rã rời
Thu nào gặp lại... thu nào nhỉ
Gió thổi đêm buồn chiếc lá rơi...
Thu nào gặp lại... thu nào nhỉ
Gió thổi đêm buồn chiếc lá rơi...
Phạm Duy Nghĩa
Cựu học sinh khóa 2006-2010
Thôn Đàn Thượng
LỜI CUỐI CHO EM (Thơ của Trần Công Vĩnh)
05:41 |Xin chào hai tiếng quê hương
Ngày tôi đi xin em đừng đưa tiễn
Tuổi ngọc ngà xin trả lại cho em
Tôi cuối đầu lặn lội dưới màn đêm
Mãi lặn lội trong sương trong gió
Vì tiền bạc và địa vị tôi không có
Nên tôi đành phải gác chuyện yêu đương
Đau đời tôi chỉ có một lần thương
Và chỉ một trái tim trong trắng
Lúc tan vỡ tôi đành ngồi im lặng
Bởi phận tôi là một kẻ trắng tay
Biết làm sao xây đắp mộng ban đầu
Để có một tương lai tươi sáng
Em là hoa trong gấm lụa
Được nhiều người theo đuổi mến thương
Yêu đi em yêu những người giàu có
Để xây đời xây đắp mộng tương lai
Để cho tôi những ngày tháng miệt mài
Ôm số phận oán hờn trong số kiếp !
Trần Công Vĩnh
Cựu học sinh khóa 2002-2006
Thôn An Lâu 1
GỬI EM (Thơ của Hàn Giang)
05:37 |(Tặng những người con gái Tam Lãnh xa quê!)
Gửi em hương bưởi quê nhà
Gửi em âm vọng tiếng gà gáy trưa
Gửi em một chút hương xưa
Gửi em hờn giận đêm mưa bão bùng
Người đi xa khuất mịt mùng
Bỏ cây cầu nhỏ lạnh lùng, chơ vơ
Tôi ngồi gom nhặt tuổi thơ
Gom viên đá cuội bên bờ thềm xưa
À ơi! Tiếng hát đong đưa
Lời ai ru bé giữa trưa nắng hè?
Chạnh lòng điệp khúc sầu ve
À ơi! Tiếng vọng em về - ngày xưa!
Hàn Giang
GỬI CHO EM (Thơ của Hàn Giang)
06:37 |Ta gửi cho em vài giọt nắng Phương Nam
Thêm vài nốt trầm buồn nơi xứ lạ
Ta gửi cho em một chút chiều mùa hạ
Nhớ đêm tạ từ bên lối nhỏ, đường truông!
Ta gửi cho em vài giọt nắng Phương Nam
Gom một chút hồn quê vào trong gió
Không biết em bây giờ còn có
Sợ tiếng kêu chim bìm bịp cuối chiều?
Bên sườn đồi căn nhà nhỏ đìu hiu
Em! Thả một chút nắng chiều qua cửa sổ
Gió bật thổi tiếng cành cây gãy – đỗ
Em giật mình ôm chặt lấy đôi vai
Chẳng biết em bây giờ có đổi thay?
Ta vẫn gửi cho em hoài niệm cũ
Một chút hồn quê mà ta từng ấp ủ
Thêm vài nốt trầm buồn chiều mùa hạ Phương Nam!
Sài Gòn 7/2015
Hàn Giang
LẮNG (Thơ của Hàn Giang)
06:35 |Em đi bỏ lại con đường
Bỏ nhành hoa phượng sân trường rụng, rơi
Giọt hè chậm, nhẹ nhàng trôi
Tiếng chim sẻ gọi rơi vào thinh không
Bặc thềm đá phủ rêu phong
Lắng nghe tiếng gọi - phượng hồng ngày xưa!
Hàn Giang
PHÙ VÂN (Thơ của thầy Trần Anh Dũng)
06:36 |Mời em
cạn một chén này
Phơi trong sương giá
đêm say bồng bềnh
Tóc buồn
phủ rối bờ quen
Cơn mưa em
đã ướt mềm vai anh
Mai về phố cũ
vắng tanh
Vắt trong vạt áo
giọt lành
xót xa
Giấc phù vân ngót sương sa
Dáng phù vân chợt chói nhòa hồn anh
01/01/10
T.A.D
VƯỜN KÝ ỨC (Thơ của thầy Trần Anh Dũng)
07:56 |Vạt cỏ nào có dấu chân em qua
Lao xao lá rụng kín vườn ký ức
Kỷ niệm hôm qua ùa về đánh thức
Trái tim tưởng đã ngủ quên rồi.
Màu trăng nào xanh ngày xưa xa xôi
Em áo mỏng phơi vàng lên cỏ mượt
Lùa hư ảo tơi bời vào cõi thực
Vòng xe quên ngỏ phố đi về
Viên sỏi nào bên lối xưa u mê
Nhớ bàn chân ngái mùi hoa ngũ sắc
Dáng xưa cũ tóc buồn hong khói nhạt
Nắng quên đi và gió cũng quên về.
Em bây chừ xa lắc xa lơ...
Đà Nẵng, 5/10/2014
Thầy Trần Anh Dũng
TÌNH XA (Thơ của Trần Công Lâm)
07:10 |Hoa kia sớm nở chiều tàn,
Tình kia chớm nở vội vàng ra đi.
Âm thầm giây phút phân ly,
Chia tay lòng thắt lệ mi tuôn trào.
Mơ chi tiếng nói ngọt ngào,
Chẳng còn đâu nữa thưở đầu mình yêu.
Cho nhau ân ái bao nhiêu,
Mất nhau còn lại thật nhiều xót xa.
Thời gian lặng lẽ trôi qua,
Riêng em, em vẫn mãi hoài bên anh.
Mảnh tình xơ xác, mong manh
Mảnh đời vỏn vẹn nửa vành khuyết thôi.
Xuân sang nay đã hết rồi,
Sầu đông siết lại một đời cô đơn.
Tình em tựa gió mây vờn,
Bên tôi ai nữa…giận hờn em ơi!
Đà Nẵng, tháng 2/2011
Trần Công Lâm
VƯỜN KÝ ỨC (Thơ của thầy Trần Anh Dũng)
09:41 |Vạt cỏ nào có dấu chân em qua
Lao xao lá rụng kín vườn ký ức
Kỷ niệm hôm qua ùa về đánh thức
Trái tim tưởng đã ngủ quên rồi.
Màu trăng nào xanh ngày xưa xa xôi
Em áo mỏng phơi vàng lên cỏ mượt
Lùa hư ảo tơi bời vào cõi thực
Vòng xe quên ngỏ phố đi về
Viên sỏi nào bên lối xưa u mê
Nhớ bàn chân ngái mùi hoa ngũ sắc
Dáng xưa cũ tóc buồn hong khói nhạt
Nắng quên đi và gió cũng quên về.
Em bây chừ xa lắc xa lơ...
Đà Nẵng,
05/10/2014
Thầy Trần Anh Dũng
Tp. Tam Kỳ
MÌNH YÊU NHAU NHÉ THỎ! (Thơ của Nguyễn Thanh Hải)
01:03 |Phiêu du miền đất đỏ
Trên đồi cao đón gió
Có em vai kề bên
Mặt trời xuống, trăng lên
Soi sáng chuyện mình đó
Em! Là một cô thỏ
Giữa đồng xanh là anh
Dưới trời sao long lanh
Mình yêu nhau nhé thỏ!
Đồng xanh nhiều lắm cỏ
Cho thỏ nhấm ngọt ngào
Nghe tiếng gió rì rào
Suối rừng kêu róc rách
Bất chợt thỏ hờn trách
Anh đi biền biệt à
Đừng để thỏ phải già
Vì đồng xanh anh nhé!
Oh thỏ ơi anh hứa
Anh mỏi bước lắm rồi
Bây giờ bên em thôi
Mình yêu nhau nhé thỏ!
N.T.H
ĐÒ KHUYA (Thơ của Hàn Giang)
01:01 |
Thế là người đã lấy chồng
Bỏ con đò nhỏ bên sông đợi – chờ.
Sóng lăn tăn vỗ đôi bờ
Người đi khuất nẻo xa bờ đò ơi!
Dòng sông vẫn lặng lờ trôi
Như ngàn năm vẫn chảy xuôi theo dòng
Người ấy giờ đã theo chồng
Đò khuya còn thả giữa dòng, chờ ai?
Hàn Giang
VIẾT CHO NGƯỜI YÊU (Thơ của thầy Trần Anh Dũng)
23:55 |Thế hệ anh
những năm tháng chiến tranh
tuổi thơ chơi trốn tìm
dưới ì ầm đại bác
Đêm lạnh căm
sao mờ soi bờ lau khuya khoắt
phên nan tre thông thốc gió đồng làng
Thế hệ anh
Cha man khai năm sinh
trốn mùa quân dịch
Mẹ sàng sảy ánh trăng
giữa hai làn pháo kích
Hòa bình
chỉ còn lại rạ rơm
Thế hệ anh
Lau bạt ngàn bờ sông
sáng chăn trâu, trưa mò cua vớt tép
Con gái con trai
xà lỏn, chân trần đến lớp
khoai lang sùng, dái mít chia nhau
Thế hệ anh
uống cà phê hóa đơn
ăn hàng rong tem phiếu
Những dè xẻn đến chừng khó hiểu
thấm vào đến tận xương da
Mà trong mơ vẫn đầy trăng đầy hoa
Thế hệ anh
Một thời chưa có em
Một thời...
Restaurant, Spa, Hotel,...
chưa ai từng biết
Một thời
khói rác thông khô nhuộm đen chái bếp
Ríu ran tiếng nói câu cười
Thế hệ anh
Những năm cuối thế kỷ hai mươi
có đứa ngang tàng
có thằng khốn nạn
Nhưng vẫn tràn tình yêu
ngập hồn lãng mạn
Còn bao nhiêu
trao hết
em này!
Tam Kỳ, 09/12/2014
Thầy Trần Anh Dũng
Cựu giáo viên
NHỚ TRUNG (Thơ của thầy Trần Anh Dũng)
17:13 |
Tặng HM
Này thu
em rời xa
Chiếc lá đỏ cuối mùa ngủ quên
cành bàng đêm chớm lộc
Heo may muộn
váy màu phơ phất
Hà Nội đầu đông
cửa sổ nhà ai quên khép
gió lùa.
Này trăng
đêm ngọc lan
hoa cuối mùa xanh muốt
Thảng thốt cánh chim xa
Chiếc áo cũ
thêu hoa
thơm mùi nếp gấp
Nhớ Trung
Da diết
Đông về.
Này quê
sum súp bờ đê
tấm choàng mưa
sũng nước
Dáng cha bần bật sớm trưa mùa lụt
Bếp xưa,
cá thính chiên
mùi bắp thơm nồng.
Này đông
ngày bão giông loáng nước
Con đường hóa thành sông
mùa lụt
Bè chuối dập dình
bầy trẻ thơ
ướt như chuột lột
nô đùa.
Này em
đóa mộc miên
để quên
cuối hạ
Hà Nội mưa
đông về vội vã
Con mèo ú
nằm im
chăn ấm
Hết buồn!
Tam Kỳ, 14/11/2014
Trần Anh Dũng
ĐỪNG (Thơ Hàn Giang)
02:30 |Sao cứ mãi than đời ta mắc nợ?
Chuyện ân tình là lẽ của rự nhiên.
Sao cứ mãi than là ta có nợ?
Nếu ta nên người ta chẳng nợ gì đâu.
Bởi cha mẹ ru con là hạnh phúc
Chỉ cầu mong cho con cái trưởng thành
Che cho con đi qua ngày giông bão
Vui thấy con về trong mùa nắng khô hanh.
Đừng than vãn là đời ta có nợ
Chuyện tình yêu là chuyện của muôn đời
Nước cứ chảy và sông thì trôi mãi
Cái ”nợ tình” đâu phải nợ người ơi !!!
Hàn Giang
Nguyễn Thanh Hải
CHÉN CHÂU SA (Thơ thầy Trần Anh Dũng)
02:24 |Khập khừ một chén châu sa
Ta đi đòi nợ hai ba mùa rồi
Nợ ta, em để trên đồi
Gói trong mây trắng chơi vơi nắng chiều
Trả hoài chưa hết tiếng yêu
Em theo con sáo phiêu diêu trên trời
Nợ ta, em gửi biển vơi
Cánh chim trốn bão xa xôi sóng buồn
Đến giờ cứ mỗi hoàng hôn
Trắng miên man cát, nhớ cồn cào tim



















